Nhok heo

This is my small house. It's a part in my life. Its names is ♥..Dark and lonely...♥- the house of darkness,of heaven, of you and me. I hope you will like it. Welcome to "a part in my life" ^^!
Sun Jan 25

|…Life!…|

1h sáng mùng 1 tết

Ngồi vik nhảm káy entry nỳ….hì….

Đơn giản vì nó buồn wá! …hì…

Đây là năm đầu tiên và cũng là lần đầu tiên nó đón giao thừa một mỳnh bên “con ngựa sắt”….hì….

Đây ko phải là lần đầu nó đón giao thừa 1 mình mà hầu như thỳ năm nào cũng vậy…..nó wen ròy …….nếu ai có hỏi jì nó về điều đó thỳ nó lun chỉ trả lời “Một mình”

Nó đi thật sớm, rời khỏi nhà ngoại để dc hoà mình vào không khí nhộn nhịp of thời khắc chuyển sang năm mới. Trời lạnh, ko se se lạnh như những năm trc nhưng cũng ko wá lạnh, thoảng đâu đó lại có gió làm cho nó khẽ rùng mình vì kái buốt. Mò mẫn đi sớm cũng chỉ để vào net,chúc dăm ba câu cho cả cái list yh vs ba từ “Happy New Year!” có lẽ thế là đủ ròy ^^!

Chưa đầy 10h bỵ đám bạn cho leo cây, thế là 1 mỳnh!

10h, bị đuổi khỏi wán net :D

Wa nhà Lu cũng chỉ đơn giản là dạo wanh phố phường 1 tí, dạo trên bãi cỏ mà chẳng ngó ngàng jì, đơn giản chỉ là trò chuyện, phó mặc cho mọi thứ đang diễn ra như thế nào! Hỳ….như 2 kon ngố ^^!

Đèo nó về nhà, thế là lại 1 mỳnh!

Còn mình ta vs “con ngựa sắt” lại dạo wanh những còn đg` vắng vẻ người. Mọi người nhỳn nó, mọi ánh mắt dồn vào nó khi nó đi từ nơi này đến nơi khác. Khôg phải vì nó xinh đẹp, nó diện, nơi nó có ánh hào quang or nổi bật, ko jì cả. Hì! Đơn giản chỉ vì nó đi 1 mỳnh! Xung wanh nó, khắp mọi nơi, không 2 thỳ 3 người, ko gia đình thì là bạn bè, tụm 5 tụm 7 để cùng nhau đón 1 đêm giao thừa thật vui vẻ! Còn nó thì vẫn thế! Tỳm cho mình 1 con đường đến vs những hào nhoáng, đến vs những mong chờ of tất cả mọi người. Pháo hoa. Vui vẻ nhỷk!Mọi người đổ xô đến xem, tấp nập, ồn ào, náo nhiệt. Dưới vẻ đẹp lấp lánh, sáng rực, mang ko khí vui tươi, mọi người đều phấn khởi, hồ hởi, reo hò rộn rã. Nó lặng lẽ, chỉ kần 1 mình 1 cõi là đủ nhỉk! Ánh đẹp hào nhoáng ấy, rất đẹp nhưng vs nó thỳ wá buồn…..Chưa bắt đầu , nó đã nghỹ đến kết thúc…..Đối vs nó, cuộc chơi nào có bắt đầu thỳ cũng sẽ có kết thúc thoy. Giống như pháo hoa đấy thoy, ban đầu thì người ta cuồng nhiệt, mong chờ, vui vẻ vs chúng, khi cuộc vui tàn thỳ đến lúc chúng cũng bị pỏ mặc. Đơn giản là ko còn giá trị và cuộc chơi tàn. Người ta vui thú nơi khác và ròy chúng bị lãng wên trong những tiếg reo hò, tiếng vỗ tay tươi vui of người khác. Bị lãng wên cách nhanh chóng.

Nó way trở về trên những con đường vẫn tấp nập người. Người ta chen chút nhau mà về vs tổ ấm, vs người thân, vs gia đình mình. Còn nó thỳ ko cần bon chen, cứ lẳng lặng như thế thoy. Đơn giản vì vs nó, mọi ngày đều như nhau cả! Và ròy cũng phải trở về vs káy gọi là “gia đình” of nó. Vẫn lạnh lẽo như trc’, ko ấm áp trong ko khí đón tết, sum họp gd. Đã từ lâu gòi nó ko còn khái niệm dc về 2 từ này nữa, nó lạ lẫm, ko wen tí nào! Nó ko bik thế nào là 1 gd hp nữa! Thế nào nhỉ trong khi cả 2 từ này ko có chút ý niệm jì trong nó cả!

Cả người nó lạnh ngắt trong ko khí ấm áp of mọi người, of đất trời! Không chỉ vì nó đang ốm mà đơn giản là nó ko có chúk kảm jác nào cả! Không hơi ấm, không mùa xuân vây wanh mà đơn giản chỉ là một káy lạnh buốt đến sởn gai ốc và bóng tối lặng lẽ bao trùm nó. Nó ko thở nổi. Bỗng dưng thấy ngột ngạt wá chừng!….

……………