Vẫn mùng 1…
Vẫn là mùng 1 này…
Vào thời điểm sau giao thừa thỳ nó buồn nhìu, mong chờ có ai đó xuất hiện để ở cạnh bên nó……như mún gào thét…van lơn…mong chờ nhưng …vô vọng…
…………………
12h trưa bị lôi đầu phải về wê- nơimà chưa bao h` nó kảm thấy thyx, nơi hoàn toàn xa lạ vs nó. Nhưng hôm nay thỳ khác, nó thấy nơi đây iên bỳnh đến kinh ngạc-là nơi mà nó từng khao khát, mong chờ… Đúng là ko có nơi nào = ở vùng wê cả, thoải mái, an nhàn wá! Khác xa vs chốn phồn hoa đô thị, tấp nập mà lạnh lùng, ồn ào nhưng cô độc. Ngồi trong 1 vườn cây mà nó như mún trút hết, pỏ wên chốn xa hoa ấy, pỏ xa những con người đáng sợ, pỏ wa cái xh đầy mâu thuẫn vs nhìu ganh đua lợi lộc. Pỏ wên. Pỏ wên hết!
Ngồi trên xe hết 1h đồng hồ để về đến wê, đầu nó đau như búa bổ và nó chỉ nghỹ dc đến 1 người- là mi đó.
Nhớ đến mi,nhớ đến ~ lỗi lầm of ta, nhớ káy kảm jác yêu thương mi, nhớ ~ lúc bên cạnh mi thật pùn nhưng chỉ bik im lặng. Và….chỉ nhớ mi, tất cả về mi vs ta…chỉ thế thoy!
Và hum ni, ta gặp mi. Đã lâu lắm gòi ta mới thấy thật sự vui và iên bỳnh khi ở bên mi.Ta vui…vui thật…cho dù thoáng chúk đâu đó ta vẫn thấy mình có lỗi… Hmm…xin lỗi…nhưng bây h`ta hỉu…vẫn là mi…vẫn là wan trọng nhất of ta…Không ai có thể thay thế cho mi dc và cũng ko ai có thể thay thế vị trí of mi trong ta ^^!
Ừhm….nghe lời mi… “Tết, ko pùn, Tết, nhẹ nhàng, bỳnh iên bên mi”…sẽ cố…chỉ vs mi thoy đấy!